Xem tất cả
S? ?? h??ng d?n th?m quan
Qu?ng cáo
 
  Nghiên cứu và sưu tầm      
Điểm yếu của Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ

Về phía Quân đội nhân dân Việt Nam, ngay từ khi "chấp nhận" chiến đấu ở Điện Biên Phủ ta đã biết năm bắt thời cơ, lợi dụng những sơ hở và điểm yếu này để tiến hành chiến dịch, giành chiến thắng quyết định, kết thúc cuộc kháng chiến chống Pháp.

Thứ nhất, Với một địa thế đặc biệt của một thung lũng lòng chảo, núi non bao bọc xung quanh, dưới là một dải đất bằng phẳng trải đều trên một diện tích rộng đã bị người Pháp đánh giá sai khi quyết định xây dựng một Tập đoàn cứ điểm tại nơi đây. Lần đầu tiên lên thăm Điện Biên Phủ, Navarre đã tính toán tới việc sử dụng nguồn lương thực tại chỗ dành cho lính đồn trú khi cánh đồng Mường Thanh là vựa lúa lớn nhất vùng Tây Bắc đang độ chín rộ; bên cạnh đó là sự cơ động tuyệt vời của xe tăng, pháo binh và sự lên xuống dễ dàng, không có vật cản của các loại máy bay vận tải và chiến đấu. Tuy nhiên, khi chọn cho mình ở một vị trí thấp hơn, Navarre đã tự đẩy mình vào thế bị động phòng ngự, đối phương có thể nổ súng bất cứ lúc nào. Nếu quân đội của tướng Giáp chọn vị trí trên những ngọn núi xung quanh, pháo không cần cơ động mà ở một vị trí chính xác nhằm thẳng từng mục tiêu mà bắn, Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ sẽ rơi vào tình thế bất lợi, bị bao vây, kìm hãm. Nhà báo Ghi-lanh đã từng ví: Điện Biên Phủ như một “sân vận động mà Việt Minh đã chiếm những hàng ghế bậc cao”.         

Thứ hai, Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ bị cô lập, nằm chơ vơ giữa núi rừng trùng trùng, điệp điệp, rất xa những căn cứ hậu phương của Thực dân Pháp. Mọi nguồn viện trợ, tiếp tế cho chỉ bằng một con đường duy nhất là đường hàng không. Nếu đường giao thông này bị ngăn chặn, cô lập thì Tập đoàn cứ điểm sẽ không có khả năng chiến đấu. Ta đã nhận thấy rõ điểm yếu này và nó trở thành mục tiêu chính ngay khi kết thúc đợt tấn công thứ nhất. Bằng việc đẩy mạnh phong trào "Săn Tây bắn tỉa" và phát huy cao độ hiệu quả của pháo cao xạ, từ cuối tháng 3/1954 quân đội của Tướng Giáp chiếm được sân bay Mường Thanh, cắt đứt được con đường vận chuyển duy nhất này. Số lượng tiếp tế giảm một cách nhanh chóng do máy bay phải bay cao thả dù, hơn một nửa trong số đó lại rơi vào trận địa của ta. Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ ngày càng yếu dần và rơi vào cảnh nguy khốn trong tình trạng đói khát, bệnh tật rình rập mà lực lượng ngày càng hao mòn, không muốn tiếp tục chiến đấu.         

Thứ ba, khi nhìn vào Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ về cơ bản đó là một khối gắn kết chặt chẽ, được bao bọc, bảo vệ bởi những loại phương tiện, vũ khí hiện đại nhất lúc bấy giờ. Nhưng trong thực tế, các cứ điểm vẫn hoàn toàn độc lập về khả năng chiến đấu và phòng thủ. Khi bị tấn công, lực lượng chủ yếu vẫn là nguồn tại chỗ, cộng thêm với sự yểm trợ hỏa lực và một phần nhỏ sự ứng cứu từ xa. Tuy nhiên, lực lượng này không cơ động và kịp thời, Việt Minh dễ dàng đối phó. Ta đã đào những hệ thống giao thông hào chia cắt các phân khu và các cụm cứ điểm; tiêu diệt địch lần lượt từ ngoài vào trong, đánh chắc, tiến chắc và chắc thắng, phá vỡ khối liên kết chặt chẽ của Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ         

Thứ tư, đó là sự chủ quan, coi thường đối thủ và sự tự đánh giá mình quá cao đến từ chính bộ não của Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ. Người khai sinh ra “con nhím” này là Navarre, người chịu trách nhiệm về “con nhím” này là Cogny, người chỉ huy “con nhím” này là De Castries. Nhưng đối với cả ba con người này, Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ là một sự viễn hoặc, ngạo mạn đến không tưởng.         

Trong cuốn “Đông Dương hấp hối”, Navarre viết: “Không một nhân vật có thẩm quyền nào dù là dân sự hay quân sự, dù là Bộ trưởng Pháp hay nước ngoài, Tổng tham mưu trưởng quân đội Pháp hay tướng lãnh Hoa Kỳ đến thăm Điện Biên Phủ mà không bị choáng ngợp bởi sức mạnh phòng thủ của nó, và họ đã thể hiện sự hài lòng đối với tôi. Theo tôi được biết, cho đến trước khi chiến dịch Điện Biên Phủ xảy ra, không có một sự nghi ngờ nào xuất phát từ bất cứ ai về khả năng phòng ngự của Tập đoàn cứ điểm này và cũng không có một bản báo cáo nào không thuận lợi được chuyển đến cho tôi”. Navarre còn tự tin khẳng định: "Gilles muốn tái diễn lại Nà Sản, tôi không nhất trí với cách ấy. Điện Biên phủ phải trở thành một căn cứ tấn công".

Cogny thì rất nhiều lần tuyên bố trước báo giới phương Tây, rằng: “Bộ chỉ huy Pháp tin chắc sẽ gây cho Việt Minh một thất bại nghiêm trọng ở Điện Biên Phủ. Chúng tôi chờ đợi những cuộc chiến đấu gay go và kéo dài. Chúng tôi sẽ thắng”; lúc khác lại: "Tôi mong muốn như thế! Pháo binh Việt Minh có thể gây ra phiền toái nhưng người ta sẽ làm cho chúng phải câm họng... Pháo phòng không của Việt Minh sẽ chẳng bao giờ làm ngụp được Điện Biên Phủ... Tướng Giáp bị bắt buộc phải đánh. Ông ta không thể tiến mạnh ở Lào vì bị một cái nút xuất hiện bịt lại... Tôi sẽ làm tất cả cho ông ta ăn bụi và khiến cho ông ta phải chừa cái ý muốn thực hiện chiến lược quân sự lớn đi...".

Và De Castries thì hợm hĩnh: “Được lắm! Họ từ trên cao bắn xuống chúng tôi ư? Tôi sẽ đội cái mũ calo đỏ của tôi lên cho họ trông rõ tôi hơn"; và: "Phải làm cho Việt Minh kéo xuống thung lũng này. Nếu họ xuống, chúng tôi sẽ tóm được họ. Trận đánh có thể gay gắt nhưng nhất định chúng tôi sẽ chặn họ lại và cuối cùng thế nào cũng nắm được một mục tiêu tập trung mà chúng tôi sẽ "quật"...".

Một nhân vật nữa cũng cần phải nhắc tới là Charles Piroth, cấp phó của De Castries, chịu trách nhiệm chỉ huy pháo binh. Cũng giống như chỉ huy của mình, với bất cứ một nhân vật cấp cao nào của nước Pháp, Mỹ hoặc chính khách nước ngoài, các nhà báo, phóng viên mặt trận thăm Điện Biên Phủ, Piroth luôn hênh hoang về sức mạnh pháo dưới tay mình. Ngay cả khi được gợi ý sẽ cung cấp thêm pháo, ông ta thừa tự tin để từ chối, khẳng định đã có quá số trọng pháo cần thiết ở Điện Biên Phủ đồng thời cũng cam kết sẽ bắt pháo binh đối phương phải im lặng ngay từ loạt đạn đầu và đảm bảo rằng 24 khẩu pháo 105mm sẽ dư sức đối mặt với bất kì loại vũ khí nào của Việt Minh và 4 khẩu pháo 155mm sẽ hoàn toàn dập tắt những gì chưa bị phá hủy. Tuy nhiên đây lại là người đáng thất vọng nhất khi không thể phát huy tác dụng của những loại pháo uy lực được trang bị cho Điện Biên Phủ và để mất những cứ điểm quan trọng bậc nhất trong chuỗi phòng thủ gần như tuyệt đối của Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ ngay trong những ngày đầu tiên của cuộc chiến.

Cho dù đó chỉ là một phần nguyên nhân người Pháp sụp đổ tại Điện Biên Phủ thì ngay từ đầu, đó cũng chính là mầm mống báo hiệu sự thất bại cay đắng của quân đội viễn chinh Pháp sau này, cùng với những gì diễn ra trong 56 ngày đêm ác liệt sau đó thì tất cả những gì mà De Castries cùng Bộ tham mưu của ông ta có thể làm được vào chiều ngày 7/5 là ở trong hầm Sở chỉ huy Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ và chờ đợi những người lính Việt Minh đang hừng hực khí thế tiến vào, kết thúc những chuỗi ngày chờ đợi trong mệt mỏi, bất lực, chấm dứt số phận của Tập đoàn cứ điểm "chưa từng có" ở Đông Dương./.

BTV


[ ]

Tin liên quan
Đôi điều về công tác sát hạch, đánh giá chất lượng thuyết minh viên
ĐỂ NHỮNG KỶ VẬT TRONG CHIẾN DỊCH ĐIỆN BIÊN PHỦ SỐNG MÃI VỚI THỜI GIAN
Chính sách khoan hồng với tù binh Pháp
Công tác chính trị trong chiến dịch Điện Biên Phủ
Tham vọng của Navarre trong bản kế hoạch mang tên mình
Sự tương đồng hai chiến thắng lớn nhất trong chiến tranh Việt Nam
Những con đường thắng lợi
Công tác nghiên cứu, lập hồ sơ khoa học cho hiện vật
Ghi nhận trong công tác sưu tầm hiện vật
Tìm hiểu hoạt động của Bảo tàng
 
  Th? vi?n ?nh
Liên k?t web
Th?ng kê
 

 

Trang thông tin điện tử BẢO TÀNG CHIẾN THẮNG LỊCH SỬ ĐIỆN BIÊN PHỦ

Trưởng Ban biên tập: Ông Vũ Nam Hải - Giám đốc
Địa chỉ: Phố 3, phường Mường Thanh, thành phố Điện Biên Phủ, tỉnh Điện Biên
Điện thoai: Văn phòng: 0215.3.828208. Phòng bán vé tại Bảo tàng: 0215.3.831341; Mail: btctlsdbp@gmail.com
Chỉ được phát hành lại thông tin từ website này khi có sự đồng ý bằng văn bản của Bảo tàng Chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ