Xem tất cả
S? ?? h??ng d?n th?m quan
Qu?ng cáo
 
  Giới thiệu      
Khắc phục hậu cần tại chỗ đảm bảo “ăn no” đánh thắng kẻ thù

 

Từ khi bắt đầu chiến dịch đến nay, bộ đội hành quân xa, làm việc nhiều, ngủ ít, ăn uống kham khổ, sức khỏe giảm sút. Để hoàn thành nhiệm vụ tác chiến trong chiến dịch này, vấn đề sức khỏe bộ đội đã trở thành nhiệm vụ được Bộ chỉ huy chiến dịch rất quan tâm. Từ các cấp chỉ huy luôn quán triệt tới anh nuôi, các đồng chí bác sĩ, y sĩ, bộ phận cung cấp phải nỗ lực hết sức và trông nom sức khỏe bộ đội cho thật tốt với khẩu hiệu: “Ăn no! Ngủ ngon! Sức khỏe tốt! Để chiến thắng”. Đơn vị nào có sáng kiến hay thì gửi thư về cơ quan chính trị để nhân rộng tới toàn mặt trận.

Trước chiến dịch, các chiến sĩ công binh ngày đêm hăng hái, làm việc liên tục, sức khỏe giảm sút chỉ nuốt vội vàng bát cơm rồi lăn ra ngủ. Trong điều kiện cơm sôi, cá thịt có đủ mà xuất cơm vẫn thừa bởi thiếu rau xanh khiến cho không chỉ các anh nuôi mà cấp chỉ huy cũng vô cùng lo lắng. Các anh nuôi đã phải vượt đèo, suối, leo dốc mấy ngày trời, tới vùng cao nơi đồng bào dân tộc thiểu số sinh sống để mua rau. Cũng may, biết được khó khăn của bộ đội, bà con đồng ý bán rau ngay, có người chở tới mấy chục kg rau, ngược đường cũ quay về đơn vị, kịp thời nấu cho đồng chí, đồng đội mình ăn. Bữa ăn có thêm rau xanh, anh em chiến sĩ ăn hết cơm, tinh thần phấn khích. Cảm động tấm lòng anh nuôi, có chiễn sĩ còn làm thơ, có lúc xướng lên thành câu hát:

"Mát lòng nhờ có rau xanh,

Nhớ công tiếp phẩm hai anh Thồ, Cồ.

Đêm nay rừng vọng tiếng hò,

Mở đường thêm sức là nhờ anh nuôi".

(Thồ, Cồ là tên của anh nuôi).

Vận chuyển hậu cần ngày càng khó khăn, bộ đội thiếu rau xanh, thiếu chất tươi trong các bữa ăn đã ảnh hưởng không nhỏ tới sức khỏe. Để khắc phục tình hình khó khăn trước mắt, tại các đơn vị đã rộ lên phong trào ủ đỗ xanh làm giá, đây là thực phẩm có khá nhiều giá trị dinh dưỡng, nhiều đạm, có thể thay thế thịt và là thực phẩm tươi bổ sung vào khẩu phần ăn rất tốt. Các anh nuôi đã khéo léo ngâm đỗ và đặt gần bếp nơi có nhiệt độ hơi cao một chút để giá dễ lên mầm. Nhiều anh nuôi ngâm được mầm dài, giá mập đã góp phần cải thiện bữa ăn cho bộ đội mình, được anh em chiến sĩ hoan nghênh và nhân rộng kinh nghiệm trên khắp các mặt trận.

Tại một số tiểu đội, có canh củ mài ăn, hỏi ra mới biết tranh thủ lúc rỗi bộ đội đào củ mài để thay đổi bữa ăn. Thế là một phong trào thi đua ra sức đào củ mài phát triển tới nhiều đơn vị, không những chỉ nấu canh mà còn độn chung với gạo nếp đồ thành sôi, ăn lạ miệng lại năng xuất, có chiến sĩ còn hò ngay một câu “Tiền rừng, bạc bể ai ơi – Có công đào đất, có sôi củ mài”. Có những đơn vị còn thành lập hẳn một tổ đội chuyên đào củ mài, lựa chọn những người trước đó đã có nhiều kinh nghiệm đào củ làm tổ trưởng, tích cực đào, trong 10 ngày thu được 46 tạ. Không những vậy, anh em chiến sĩ còn tự làm bẫy, giải khắp rừng để bẫy thú. Bữa ăn có thêm thịt gà rừng, chim, sóc vô cùng tươi ngon đã tiếp thêm nghị lực, niềm tin cho bộ đội tiếp tục chiến đấu và chiến thắng.

Rau và thức ăn tiếp tế ngày càng khan hiếm. Củ mài đào mãi cũng hết, anh em tại các đơn vị phải tự tìm kiếm những loại rau rừng khác để thay thế. Rau muống rừng, rau cần rừng, lá lốt, rau má, cải soong, tầu bay cũng được tận dụng triệt để hết xào, rồi lại luộc chấm muối ăn đổi bữa. Có đơn vị sáng kiến chọn củ riềng non mài vào cái vỏ đồ hộp đã đục lỗ chi chít cho riềng tơi ra rồi tẩm muối ớt rang lên đóng ống để chấm sôi, củ nào già để luộc ăn thay rau. Vậy mà có anh em còn suýt soa “Giá có thêm tí mỡ thì không kém gì ruốc thịt”. Có đồng chí còn nghĩ ra được món mới, chọn nõn chuối chảy nhựa trắng, chặt ra từng khúc ninh lấy nước rồi pha tí muối ăn thay canh cũng rất mát ruột, hay mùi tầu thái nhỏ, bóp muối ăn cũng rất thơm. Tuy vậy, trong những lúc bí bách, có loại rau vừa đắng, vừa chát mà vẫn phải cố nuốt, hoặc có khi cả tháng trời không có rau xanh ăn.

Về vấn đề nước uống, mỗi tiểu đội tự đào một cái giếng phía chân đồi hoặc chỗ thấp, đào càng sâu, mạch càng nhiều, nước càng trong, sạch. Anh em vừa có nước sạch dùng, thay phiên nhau tắm rửa. Anh nuôi lại thêm sáng kiến khoét bếp nhỏ ở thành giao thông hào, không cần làm bếp Hoàng Cầm vì khói chỉ tỏa ra xung quanh hào và ánh lửa không hắt ra bên ngoài, tha hồ đun nấu, bộ đội ta có nước nóng uống thường xuyên. Có anh nuôi sợ bộ đội phải ăn thức ăn nguội, ảnh hưởng tới sức khỏe đã mang gạo, thức ănra tận trận địa nấu ăn tại chỗ để đảm bảo chiến sĩ được ăn cơm nóng, canh nóng ngày hai bữa, thật chẳng sai khi nói anh nuôi cũng ra tận hỏa tuyến chiến đấu.

Bộ đội ta ngày càng tiến sâu vào xào huyệt của địch. Đến giữa tháng 4/1954, các chiến hào của ta đã hình thành xung quanh Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ, ta ngày càng thắt chặt vòng vây khiến cho địch ngày càng hoang mang cực độ. Lợi thế lớn nhất lúc này là ta đã kiểm soát được Sân bay Mường Thanh, không cho một máy bay nào của Pháp có thể cất, hạ cánh. Vì vậy để tiếp tế cho quân đồn trú ở Điện biên Phủ, chúng phải bay cao thả dù, từ thấp rồi càng ngày càng lên cao, có lúc lên tới 2000m đến 3000m để tránh đạn pháo và bắn tỉa. Cũng chính vì vậy, rất nhiều dù hàng đã không đến được tay lính Pháp, bộ đội ta tại khắp các vị trí đẩy mạnh phong trào đoạt dù tiếp tế của địch, thu được nhiều chiến lợi phẩm, thực phẩm như đồ hộp, rau xanh, bánh kẹo, đá lạnh, thuốc men, vũ khí, … vô cùng cần thiết trong chiến đấu và sinh hoạt ngay tại mặt trận.

Trong điều kiện khắc nghiệt của chiến tranh, lại diễn ra tại vùng rừng núi phía Tây Bắc đất nước, trong thời gian dài, bộ đội ta không chỉ chờ đợi vào tiếp tế, tiếp vận từ hậu phương mà còn biết tự túc, sáng kiến để có được mức sinh hoạt bình thường nhất nhưng vẫn đảm bảo sức khỏe để ra trận. Thực ra, rừng núi bao la, rộng lớn, nếu chăm chỉ, sáng kiến và biết khai thác thì sẽ không bao giờ bị đói. Rau rừng tuy không ngon nhưng nếu chế biến cẩn thận, khéo léo thì cũng trở thành món ăn thơm, mát để cải thiện bữa ăn trong điều kiện thiếu thốn tại mặt trận.

Trong chiến dịch Điện Biên Phủ, nhiều đơn vị đã làm rất tốt việc này, không chỉ tự cung cấp một khối lượng đáng kể thực phẩm cho chính mình, hạn chế ốm đau mà còn thể hiện tinh thần biết khắc phục khó khăn về vật chất và tinh thần để chiến đấu, chiến thắng làm tròn sứ mệnh với tổ quốc, với đồng bào.

Cuốn "Chiến tranh giải phóng và chiến tranh giữ nước" của NXB Quân đội Nhân dân năm 1974, Đại tướng Võ Nguyên Giáp viết: “Trên mặt trận Điện Biên Phủ, vấn đề cung cấp lương thực, thực phẩm, đạn dược là một nhân tố vô cùng quan trọng, quan trọng không kém về tác chiến; khó khăn về cung cấp không kém khó khăn về tác chiến. Hậu cần phải cung cấp lương thực đạn dược cho một binh lực lớn ở xa hậu phương hàng 500-700 km trong một thời gian dài trong điều kiện đường sá khó khăn, phương tiện vận tải thiếu thốn, quân địch không ngừng đánh phá các tuyến đường cung cấp của ta. Lại còn thời tiết nữa, một trận mưa có thể gây trở ngại hơn một trận bom địch. Chính vì vấn đề cung cấp khó khăn như vậy, cho nên quân địch không bao giờ tưởng tượng được rằng chúng ta có thể khắc phục được khó khăn này”./.

- Hồng Nhung -


[ ]

Tin liên quan
Công tác địch vận trong chiến dịch Điện Biên Phủ và chiến trường phối hợp
Thiệt hại của Pháp trong trận Điện Biên Phủ
Đoạt dù tiếp tế - chiến thắng ngay giữa lòng địch
Thay đổi phương châm chiến đấu - Yếu tố quyết định đưa đến chiến thắng Điện Biên Phủ lịch sử
Truy kích địch, giải phóng Thị xã Lai Châu đầu tháng 12/1953
Tình hình chiến sự trong Đông Xuân 1953 - 1954
Nguyên nhân thất thủ tại Điện Biên Phủ của người Pháp
Những vị tướng tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ
Đại đoàn 304 trong chiến dịch Điện Biên Phủ
Cuộc hành quân “Atlante”
 
  Th? vi?n ?nh
Liên k?t web
Th?ng kê
 

 

Trang thông tin điện tử BẢO TÀNG CHIẾN THẮNG LỊCH SỬ ĐIỆN BIÊN PHỦ

Trưởng Ban biên tập: Ông Vũ Nam Hải - Giám đốc
Địa chỉ: Phố 3, phường Mường Thanh, thành phố Điện Biên Phủ, tỉnh Điện Biên
Điện thoai: Văn phòng: 0215.3.828208. Phòng bán vé tại Bảo tàng: 0215.3.831341; Mail: btctlsdbp@gmail.com
Chỉ được phát hành lại thông tin từ website này khi có sự đồng ý bằng văn bản của Bảo tàng Chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ